Ngọc bích, ngọc thiên nhiên  
Giỏ hàng: 0 Sản phẩm
ngọc bích, ngọc thiên nhiên Trang chủ ngọc bích, ngọc thiên nhiên Giới thiệu ngọc bích, ngọc thiên nhiên Tạo tài khoản ngọc bích, ngọc thiên nhiên Đăng nhập ngọc bích, ngọc thiên nhiên Liên hệ ngọc bích, ngọc thiên nhiên Thư giãn
Danh mục sản phẩm
Sản phẩm mới
Ngọc Bích Nephrite chuỗi cổ hình chiếc lá
Ngọc bích
ngọc bích, ngọc thiên nhiên
Tin tức - Sự kiện
Ngọc bích
ngọc bích, ngọc thiên nhiên
Thông tin thêm
ngọc bích
ngọc bích, ngọc thiên nhiên
Phong cách mới
Ngọc thiên nhiên
ngọc bích, ngọc thiên nhiên
Thư giãn 
Ngọc thiên nhiên
ngọc bích, ngọc thiên nhiên
THƯ GIÃN  
HỌC CÁCH LẮNG NGHE
Nửa đêm. Chuông điện thoại reo vang làm người mẹ thức giấc. Như chúng ta biết, ai nghe điện thoại reo buổi đêm cũng bực mình nhìn đồng hồ và lẩm bẩm… Nhưng buổi đêm đó thì khác, và người mẹ ấy cũng khác.

Nửa đêm. Những ý nghĩ lo lắng bống tràn đầy trong đầu óc của người mẹ.Và người mẹ nhấc máy “Alô?”. Bỗng bà nghĩ đến con gái mình. Bà nắm ống nghe chặt hơn và nhìn sang phía người bố, lúc này đã tỉnh dậy xem ai gọi cho vợ mình.

- Mẹ đấy ạ? – Giọng trong điện thoại cất lên, như đang thì thầm, rất khó đoán là người gọi bao nhiêu tuổi. Nhưng chắc chắn là cô gái đó đang khóc. Rất rõ. Giọng thì thầm tiếp tục:

- Mẹ, con biết là muộn rồi. nhưng đừng nói… đừng nói gì, để con nói đã. Mẹ không cần trả lời đâu, đúng, con vừa uống rượu. Con mới ra khỏi đường cao tốc và…

Có cái gì đó không ổn. Người mẹ cố im lặng…

- Con sợ lắm. Con chỉ vừa mới nghĩ là mẹ có thấy đau lòng không nếu một cảnh sát đến cửa nhà mình và bảo con đã chết vì tai nạn. Con muốn… về nhà. Con biết, một đứa con gái bỏ nhà đi quả thật là hư hỏng. Con biết có thể mẹ lo lắng. Lẽ ra con nên gọi cho mẹ từ mấy ngày trước, nhưng con sợ… con sợ…

Người mẹ vẫn nắm chặt ống nghe, nuốt những tiếng nấc. Người mẹ nén những cái nhói lên đau đớn tận trong tim. Khuôn mặt con gái bà hiện lên rõ ràng ngay trước mặt bà. Bà cũng thì thầm: “Mẹ nghĩ…”.

- Không! Mẹ để con nói hết đã! Đi mẹ! – Giọng cô gái năn nỉ, lúc này giọng cô nghe như một đứa trẻ không được che chở và đang tuyệt vọng. Người mẹ đành dừng lại, và bà cũng đang nghĩ xem nói gì với con. Giọng cô gái tiếp:

- Con là đứa hư hỏng, mẹ ạ! Con trốn nhà! Con biết con không nên uống rượu say thế này, nhưng con sợ lắm, mẹ ơi! Sợ lắm…

Giọng nói bên kia lại bị ngắt bởi những tiếng nấc. Người mẹ che miệng, mắt đầy nước. Tay người mẹ chạm vào ống nghe điện thoại làm vang lên tiếng “cạch”, nghe như tiếng đặt máy, cô gái vội kêu lên:

- Mẹ còn nghe con không? Con xin mẹ đừng đặt máy! Con cần mẹ. Con thấy cô đơn lắm!

- Mẹ đây! Mẹ sẽ không đặt máy đâu – Người mẹ nói.

- Mẹ ơi, con lẽ ra phải nói với mẹ. Con biết lẽ ra con phải nói với mẹ. Nhưng, khi mẹ nói chuyện với con, mẹ chỉ luôn bảo con là con phải làm gì. Mẹ nói mẹ đã đọc hết các quyển sách tâm lý và biết cách dạy con, nhưng tất cả những gì mẹ làm chỉ là bắt con nghe thôi. Mẹ không nghe con. Mẹ không bao giờ để con nói với mẹ là con cảm thấy ra sao. Cứ như là cảm giác của con chẳng quan trọng gì vậy. Có phải vì mẹ nghĩ mẹ là mẹ của con và mẹ biết hết mọi lời giải đáp không? Nhưng đôi khi con không cần những lời giải đáp. Con chỉ cần một người lắng nghe con…

Người mẹ lặng đi. Bà nhìn những quyển sách tâm lý bà vẫn để ở đầu giường.

- Mẹ đang nghe con – Người mẹ thì thầm.

- Mẹ ơi, khi ở trên đường cao tốc, con không điều khiển nổi xe nữa. Con nhìn thấy một cái cây to lắm chắn đường con. Con muốn đâm vào nó. Nhưng con cảm thấy như con đang nghe mẹ dạy rằng không thể lái xe khi vừa uống rượu. Cho nên con dừng lại đây. Mẹ ơi, vì con vẫn còn… muốn về nhà – Cô gái dừng lại một chút – con đi về nhà đây, mẹ, cho con về, mẹ nhé?

- Không – Người mẹ vội ngắt lời, cảm thấy như cơ thể đang đông cứng lại – Con ở nguyên chỗ đó mẹ sẽ gọi một cái taxi đến đón con. Đừng tắt máy, hãy nói chuyện với mẹ trogn khi chờ taxi đến.

- Nhưng con muốn về ngay, mẹ ơi…

- Mẹ biết, nhưng hãy làm điều này vì mẹ, hãy chờ taxi đi, mẹ xin con.

Người mẹ thấy cô gái im lặng. Thật đáng sợ. Không nghe cô trả lời. Người mẹ nhắm mắt, thầm cầu nguyện, trong khi người bố gọi một chiếc taxi.

Cô gái im lặng rất lâu, nhưng cô không tắt máy và người mẹ cũng vậy.

- Có taxi rồi mẹ ạ!- Tiếng cô gái bỗng vang lên và có tiếng xe ôtô dừng lại. Người mẹ bỗng thấy nhẹ nhỡm hơn. Con về nhà ngay đây mẹ nhé!

Có tiếng “tích”, có lẽ là tiếng tắt máy điện thoại đi động. Rồi im lặng.

Người mẹ đứng dậy, mắt nhòe nước. Bà đi vào phòng cô con gái 16 tuổi. Người bố đi theo, và hỏi:

- Em có nghĩ là cô bé đó sẽ biết là cô đã gọi nhầm số điện thoại?

Người mẹ nhìn đứa con gái đang ngủ ngon trên giường và trả lời:

- Có lẽ cô bé đó đã không gọi nhầm…

- Bố làm gì thế? – Giọng ngáy ngủ của cô con gái cất lên khi cô mở mắt và thấy bố mẹ đứng cạnh giường mình.

- Bố mẹ đang tập… - Người mẹ trả lời.

- Tập gì ạ? – Cô bé lẩm bẩm, gần như lại chìm vào giấc ngủ.

- Tập lắng nghe – Người mẹ nói thầm và vuốt tóc cô con gái…
 
(Sưu tầm)

 

> NHỮNG NGƯỜI BẠN CHÂN TÌNH
> KHI TÔI BẢY TUỔI
> KHI TA GỬI ĐI MỘT NỤ CƯỜI
> HÔM QUA, HÔM NAY VÀ NGÀY MAI
> HAI BIỂN HỒ
> GIÚP ĐỠ
> CHUYỆN KỂ CỦA CÂY TÁO
> CHÚ CHIM SÁO XANH
> THỜI ĐIỂM ĐẸP NHẤT
> MỘT VÀI HÌNH ẢNH CHUYẾN VIẾNG THĂM CỦA GIÁM ĐỐC TẬP ĐOÀN JADE WEST